Đắk Nông điện tử

Hệ thống đang tải nội dung!

Vợ chồng đồng lòng xây tổ ấm

Cập nhật: 26/06/2020 | 08:02

Ký của Cao Việt Cường

Cha ông ta từng đúc kết “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”. Vô hình chung, quan niệm này đã gây áp lực cho người phụ nữ trong việc xây dựng hạnh phúc gia đình, đòi hỏi người phụ nữ đôi khi phải chấp nhận hi sinh, chịu đựng. Để có một gia đình hạnh phúc, cả người chồng và người vợ cùng phải đồng lòng vun vén, đắp xây cho tổ ấm của mình.

Vợ chồng tôi kết hôn được hơn 5 năm và đã có 2 cháu nhỏ. Chúng tôi kết hôn sau gần 6 năm tìm hiểu nên có thể nói đã hiểu rõ tính cách của nhau. Tuy vậy, khi sống chung, vợ chồng trẻ không tránh khỏi những lúc giận hờn, xích mích, nhất là khi công việc của cả hai đều bận rộn, con nhỏ cần người chăm sóc.

Minh họa: Ngọc Tâm

Những lúc vợ chồng giận hờn, cãi vã, tôi luôn là người chủ động làm hòa trước để không khí gia đình vui vẻ. Tôi quan niệm, khi vợ còn giận, còn cằn nhằn tức là còn yêu, còn quan tâm. Vợ chồng tôi vẫn duy trì thói quen nói chuyện, tâm sự với nhau sau bữa cơm tối. Nhờ thế, chúng tôi chia sẻ với nhau những niềm vui, khó khăn hàng ngày, góp ý nhẹ nhàng cho nhau những điều mình thấy chưa hài lòng. Bởi vậy những ấm ức không bị đè nén, tích tụ trong lòng, những mâu thuẫn không để kéo dài khiến gia đình lục đục.

Việc giữ lửa trong gia đình phải xuất phát từ hai phía. Vợ nấu cơm thì chồng phụ nhặt rau. Vợ chăm con thì chồng rửa bát… Nhiều ông chồng quan niệm việc nhà là của phụ nữ. Theo tôi, đã là thành viên chung sống dưới một mái nhà thì việc nhà cũng là việc chung, ai cũng có trách nhiệm gánh vác, chia sẻ. Cùng chia sẻ việc nhà để người phụ nữ của mình có thêm thời gian nghỉ ngơi sau những giờ làm việc, sau những giờ chăm con, để người phụ nữ của mình có thêm thời gian chăm sóc sức khỏe, làm đẹp, sửa soạn bộ quần áo tinh tươm hẳn là điều chẳng khó khăn gì còn giúp vợ thêm hạnh phúc, vui vẻ.

Tôi không phải là một người chồng hoàn hảo và vợ tôi cũng không phải người vợ hoàn hảo. Nhưng chúng tôi chấp nhận những tính cách ấy của nhau và vì yêu nhau mà hạn chế bớt cái tôi, hạn chế bớt những điều chưa hay của mình. Vợ tôi khá đơn giản, xuề xòa, không biết làm đẹp. Để vợ chú ý đến vẻ ngoài hơn, tôi mua mỹ phẩm, kem dưỡng, mua quần áo cho vợ. Tiếc tiền nên vợ tôi “đành” phải sử dụng. Tôi có sở thích tự tay làm vài món đồ gỗ, chế tạo dụng cụ trong gia đình. Vợ tôn trọng sở thích này của tôi nên dù sản phẩm tôi làm ra không ứng dụng được nhiều hay tốn kém tiền bạc mua máy móc, nguyên vật liệu vợ cũng ít khi phàn nàn mà chỉ động viên, khích lệ tôi. Vợ tôi hiểu, đây là một cách để tôi giải tỏa căng thẳng, mệt mỏi và thỏa mãn sở thích tìm tòi, chế tạo của tôi. Vợ nấu ăn chưa ngon nhưng hào hứng học những món mới nấu cho chồng con thưởng thức, tôi cố gắng ăn hết và góp ý chân thành để vợ thấy mình được trân trọng. Tôi có thói quen hay để đồ hơi bừa bộn, vợ thấy lại cất vào đúng vị trí để khi tôi cần tìm thấy ngay…

Vợ tôi có chút năng khiếu viết lách, buổi tối tôi trông con cho vợ viết. Giai đoạn vợ mới sinh, hạn chế sử dụng máy tính, vợ viết tay, tôi đảm nhận phần đánh máy cho vợ. Vợ bận viết, tôi bế con, trông con. Những điều này không lớn lao, to tát nhưng khiến vợ tôi cảm nhận được sự đồng cảm, chia sẻ của chồng, giúp vợ chồng tôi thêm hiểu và gắn bó với nhau hơn.

Một điều tôi cho rằng vô cùng quan trọng trong việc giữ gìn hạnh phúc gia đình chính là việc đối xử với gia đình hai bên. Hàng tuần, vợ chồng tôi đều gọi điện hỏi thăm bên nội, bên ngoại. Công việc của hai bên nội ngoại, hai vợ chồng cùng nhau bàn bạc, thống nhất, phụ giúp để ông bà cảm thấy được con cái quan tâm, chia sẻ, giúp mối quan hệ gia đình được hài hòa, trọn vẹn.

Hàng xóm của gia đình tôi hầu hết là các gia đình trẻ. Một điều may mắn là các gia đình trong xóm đều hòa đồng, gần gũi và đoàn kết. Vợ chồng tôi cũng học hỏi được nhiều điều từ các gia đình trong xóm. Đó là cách một người chồng một mình chăm hai con nhỏ để vợ yên tâm đi học ở Hà Nội. Là học tập cách ứng xử giữa mẹ chồng, nàng dâu sao cho thấu hiểu và thân thiết. Là cách luôn tạo dựng cho nhau tiếng cười, cách đối nhân xử thế, cách nhường nhịn nhau trong cuộc sống, quan tâm nhau những lúc khó khăn. Chúng tôi học được cách nuôi dạy con cái, rút kinh nghiệm cho chính bản thân mình từ mọi người xung quanh. Chúng tôi cùng nhau nhẫn nại, tôn trọng, lắng nghe, chia sẻ và thấu hiểu nhau để gia đình nhỏ của mình luôn là nơi bình yên nhất, ấm áp nhất.

Hạnh phúc gia đình không phải ở những điều to tát, vĩ đại mà là sự quan tâm, chia sẻ, thấu hiểu nhau từ những điều nhỏ bé, giản dị trong cuộc sống hàng ngày. Chặng đường phía trước còn rất dài nhưng tôi tin rằng, để gia đình hạnh phúc, nhất định cả chồng và vợ đều phải đồng lòng, cùng nhau chung sức vun đắp. Khi mỗi một thành viên trong gia đình đều là người cùng “giữ lửa”, cùng nâng niu cho tổ ấm của mình thì tổ ấm ấy mới bền vững.

Chia sẻ với bạn bè

Facebook Twitter Google Pinterest Tin nhắn Email
Đóng lại