Đắk Nông điện tử

Hệ thống đang tải nội dung!

Truyện ngắn: Vầng trăng yêu thương

Cập nhật: 08/11/2019 | 09:26

Tác giả: Phụng Tú Trần Xuân Thụy

Vào đông, ngày dài lê thê. Bầu trời u ám một màu chì xám xỉn. Khí lạnh se sắt mà hanh khô. Ngọn bấc đầu mùa chưa săn sắt lắm cũng đủ làm những đôi môi hồng bợt bạt khô rộp.

Vào đông, cái nắng hanh hao như tuổi hồi xuân. Chút sức sống yêu đương cuối mùa cũng không giấu được nỗi lo tuổi già đang ập đến. Nắng đấy mà vẫn se lạnh.

Vào đông, với tôi là gợi nhớ về miền ký ức. Ngày ấy, tuổi thơ bên cha với những mùa đông se buồn. Ngày ấy, mùi tanh của bùn không hợp với gót son của mẹ. Tôi đếm từng mùa đông mà lớn lên trong nỗi se buồn về mẹ và tình thương ấm áp của cha. Cha là vầng thái dương sưởi ấm tuổi thơ tôi, nhưng cha không biết rằng tôi luôn khát thèm ánh sáng của vầng trăng mẹ.

Một ngày mùa đông, vầng trăng mơ ước đã đến.

Minh họa: Ngọc Tâm

Tôi vào học lớp một, ngày hai buổi tôi được gần cô. Đã lâu lắm, tôi chưa từng được ai nựng nịu âu yếm ngoài cha tôi. Mỗi khi đi làm mướn cho ai, cha gởi tôi cho bà con hàng xóm. Tôi được những cô, những thím trông chừng không cho lại gần ao gần giếng. Khi họ mua quà cho con, tôi cũng được cho một phần. Nhưng những cử chỉ nựng nịu âu yếm họ không bao giờ ban phát cho tôi. Tôi còn quá nhỏ nhưng đã biết tủi thân, ganh tị. Hình ảnh những người mẹ nựng nịu con mình thôi thúc trong tôi nỗi khát thèm một người mẹ. Bây giờ hằng ngày tôi được cô cầm tay nắn chữ, nựng vào bên má hay thắt lại cái nơ cột tóc. Ôi sự va chạm với bàn tay cô mới êm ái làm sao. Tôi sinh ra quyến luyến cô. Lớp học trở thành mái nhà thứ hai của tôi. Đôi khi ngã bệnh bị cha bắt ở nhà tôi vẫn khóc lóc nằng nặc đòi cha chở đến trường. Cha cứ nghĩ rằng may mắn có đứa con ham học chứ cha đâu biết tình cảm tôi dành cho cô, cha đâu biết trong tâm hồn trẻ thơ của tôi đã sáng một vầng trăng.

Khoảng giữa năm lớp một, tôi bị sốt cao, cha quáng quàng đưa tôi đến bệnh viện. Trong cơn mê sảng tôi gọi tên cô. Khi cơn sốt hạ, tôi nằng nặc đòi cha cho tôi gặp cô. Cha không biết phải xử trí thế nào thì thân nhân người bệnh cùng phòng bảo cha “Có lẽ cháu nó quá mến cô giáo. Anh để cháu tôi trông cho. Anh mau về trường nói rõ với cô giáo rồi xin phép cô đến với cháu”… Cô đến. Tôi mừng quá vội trườn xuống gường chạy ào đến ôm cô, khóc nấc lên. Cô vỗ nhè nhẹ lên lưng tôi “Ngoan nào! Lớp trưởng mà khóc nhè về trường các bạn cười cho”. Tôi cố nín khóc mà nấc hoài. Tôi nói trong tiếng nấc “Con nhớ cô!”. Cô nhìn tôi. Ánh mắt thân thương không gột tả hết được, chỉ biết khi chạm ánh mắt ấy, một cảm giác bình an tuyệt đối phủ rợp tâm trí tôi. “Con ngoan nhé! Thảo vâng lời cô ở lại đây ít ngày cho khỏi hẳn bệnh rồi hãy về đi học lại”. Cô hôn lên trán tôi rồi chào cha tôi, cô về.

Từ đó, cô đặc biệt chú ý đến tôi. Mỗi tuần một lần cô đến thăm cha con tôi. Ngôi nhà như ấm cúng hẳn lên, khang trang tươi sáng hẳn lên mỗi lần cô đến. Thật vậy! Cứ mỗi chiều chủ nhật cha không đi làm thuê cho ai dù cho ai đó năn nỉ. Cha ở nhà tắm rửa cho tôi, quét dọn trong ngoài sạch sẽ. Và đặc biệt là có thêm một lọ hoa hái trong vườn nhà đặt trên bàn nước, cha cũng mặc quần áo tươm tất dù chỉ là bộ đồ cũ. Cô đến luôn có quà cho tôi. Bánh kẹo tuy ngon nhưng chỉ được gần cô, làm nũng với cô mới làm tôi sung sướng nhất.

Tôi sống với tình yêu thương của cô cho đến hết năm lớp một. Qua những lớp sau, tôi được học với nhiều thầy cô khác. Tôi vẫn kính trọng các thầy cô nhưng không có ai thay thế được vầng trăng cô trong trái tim tôi. Một tháng đôi lần cô vẫn đến thăm cha con tôi. Những lời dạy bảo của cô khai sáng cho tôi nhiều điều mà nếu không có cô, những bài học ở trường không đủ dung lượng cho tôi hiểu biết.

Bước vào lớp bảy, tự trong thâm tâm tôi muốn cô đến với cha. Sáu năm qua kể từ lần đầu tiên cô đến nhà, cha đã thay đổi, gần như lột xác trở thành một người khác hẳn xưa. Những tật xấu của đàn ông như uống rượu, chửi thề, nói tục, cha đã giảm hoặc bỏ hẳn. Cha được tiếng khen của cô bác trong xóm. Đã có nhiều người phụ nữ góa hoặc lỡ thì muốn kết tóc với cha, thỉnh thoảng họ vẫn đến nhà chuyện trò với cha, cho tôi quà, có người còn ướm thử xưng mẹ với tôi. Nhưng cha đối xử với họ như với tất cả mọi người với một khoảng cách thân thiện nhất định. Đôi khi tôi bắt gặp cha ngồi thẫn thờ sau vườn nhà hướng mặt về phía dòng sông dập dềnh những dề lục bình, đôi mắt hoe đỏ rươm rướm nước, dõi ánh mắt về một cõi xa xăm nào đó…Với sự nhạy cảm của một đứa con gái đang tuổi lớn tôi nghĩ hay cha đang nhớ mẹ? Hay cha đang nhớ cô?... Tôi thấy thương cha quá! Cha là người đàn ông lam lũ, chỉ mới học hết lớp năm, dù điển trai nhưng nói năng vụng về. Đứng trước cô, cha quá thấp bé. Hiểu vậy nhưng tôi vẫn mong cô đến với cha để tôi được gọi cô bằng tiếng mẹ với tất cả lòng yêu thương và kính trọng của tôi.

Hết học kỳ một năm ấy, cô đến thăm cha con tôi cùng với một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi. Cô giới thiệu với cha “Đây là anh Vinh mới đi du học ở Mỹ về, là chồng sắp cưới của em”… Tôi cảm nhận một thoáng sững sờ trong ánh mắt của cha sau lời giới thiệu của cô. Và lần đầu tiên tôi nghe cha nói năng với những ngôn từ chuẩn xác, cử chỉ lịch thiệp khiến tôi cứ mãi ngờ ngợ, băn khoăn…

Cô và chú Vinh nhận lời mời dùng cơm của cha. Ăn cơm xong, cha và chú Vinh nghỉ trưa. Cô dắt tôi ra ngồi trên chiếc võng mắc giữa hai cây sầu đông sau vườn hướng mặt về dòng sông lộng gió. Cô ôm tôi nép vào lòng cô, giọng cô thủ thỉ “Cô sắp phải xa con. Tháng sau, cô và chú Vinh làm đám cưới rồi sang năm cô chuyển vào thành phố dạy. Cô biết ngoài tình cô trò con rất mến yêu cô. Cô cũng rất thương con, thương hơn tình thương của một cô giáo với học trò. Vì sao con biết không? Vì cô cũng có tuổi thơ nhiều mất mát như con. Cô mồ côi cả cha lẫn mẹ. Cô lớn lên trong vòng tay yêu thương của ngoại. Rồi ngoại cũng bỏ cô ra đi…”. Tôi không dằn được xúc động vòng tay ôm chặt cô, nước mắt ứa ra. Cô vuốt tóc tôi, nói tiếp “Thảo à, mỗi người có một số phận. Quan trọng là ta phải biết nén nỗi buồn, biết quí và chắt chiu niềm vui để sống. Gặp con rồi hiểu rõ hoàn cảnh của con, cô như thấy lại tuổi thơ của mình. Cô quyết định năng lui tới để đem lại dù một chút ấm áp trong lòng con. Cô mừng vì con không phụ lòng cô mà yêu mến cô. Con biết không? Chú Vinh cũng mồ côi đó! Đau đớn hơn cô và con, chú không biết cha mẹ là ai. Chú lớn lên từ làng SOS. Khi nghe cô kể về gia đình con chú rất cảm thông và gợi ý, ủng hộ cô năng lui tới. Chú nói ở nước ngoài tình người với nhau không như người Việt mình. Người ta cư xử với nhau rất lịch thiệp, rất văn hóa, nhưng chỉ là xã giao. Trách nhiệm phân định rõ ràng và được cộng đồng tôn trọng nhưng ít có sự cảm thông… Con có một người cha rất tốt, biết chịu đựng, hy sinh tất cả vì con. Con phải hiểu con may mắn có được người cha như thế”.

Cô đứng dậy nắm tay tôi kéo đứng lên theo. Bỗng nhiên tôi nghĩ đến một ngày tôi sẽ xa cô mãi mãi khiến trái tim tôi thổn thức. Hầu như vô thức, tôi nói “Thưa cô… Thưa cô cho phép con một lần được gọi cô bằng mẹ!”. Tôi chờ đợi. Và tôi thấy một thoáng bối rối trong mắt cô, rồi cô khẽ gật. Tôi lại vòng tay ôm chầm lấy cô, thốt lên “Mẹ!”. Hình như tôi có khóc.

Cô và chú Vinh ra về. Cha cũng đi đâu đến tối mịt mới về, người cha nồng nặc mùi rượu. Cha đã bỏ tật uống rượu từ lâu, sao bây giờ cha lại uống?... Cha đi tắm gội rồi gọi tôi lại bàn nước nói “Con đừng buồn con gái à. Chỉ một lần này thôi. Cha sẽ không bao giờ uống nữa”. Cha xoa đầu tôi rồi lên gường nằm ngủ.

Đã gần nghỉ hè. Những tán phượng trong sân trường rực một màu lửa. Bọn học trò nữ chúng tôi vào giờ đến lớp hay giờ ra chơi thường nhẩn nha quanh gốc phượng. Đứa thì đưa tay hứng những cánh phượng rơi lả tả như đàn bướm lửa lúc có làn gió thoảng qua, đứa thì lượm hoa phượng khéo léo tạo hình con bướm, đứa thì rứt những nụ hoa chưa bung cánh nhấm nháp giữa hai hàm răng trắng muốt… Một buổi đến trường như thế tôi gặp một người phụ nữ.

“Ai tìm mày kia Thảo ơi!”.

“Chắc là má mày đi Mỹ mới về trông sang và đẹp lắm Thảo ơi!”.

Chúng bạn tôi nhao nhao gọi tôi. Tôi bỏ thú chơi hứng phượng theo chúng nó ra cổng trường. Một người phụ nữ khoảng ba mươi lịch sự trong bộ com lê màu ghi sáng, tóc uốn bờm sư tử, vai mang túi xách,

đăm đăm nhìn tôi bước tới. Ôi trời! Còn cách bà ta vài bước tôi dừng lại, sững nhìn. Mắt này, môi này, mũi này, khuôn mặt này, giống tôi như tạc. (Tôi càng lớn càng được bạn bè khen đẹp và cô bác hàng xóm nói tôi giống mẹ như đúc). “Thảo đấy à con?”. Bà lên tiếng và bước qua cổng đến bên tôi. Tôi vẫn đứng bất động, vẫn sững nhìn. Và không biết sao loáng qua óc tôi đậm nét một chữ MẸ khiến tôi bật thốt không chủ ý “Mẹ!”. Người phụ nữ nghiêng vai để rơi túi xách, bước nhanh đến ngồi xuống ôm tôi vào vòng tay. Đến lúc này ý thức mới trở lại với tôi, tôi vùng ra khỏi vòng tay của bà, lắp bắp hỏi “Cô… cô là ai? Cháu không quen biết cô”. Nước mắt chảy thành hàng xuống khóe môi, bà nói mau “Là mẹ… Mẹ là mẹ của con. Mẹ trở về với con đây!”. Tôi bước thụt lùi, vừa lùi vừa nói “Không! Cháu không có mẹ. Cháu không có mẹ”.

Bạn học của tôi và các học sinh đi học sớm thấy chuyện lạ kéo đến quây thành vòng quanh tôi và bà ấy. Người phụ nữ đứng dậy lấy khăn tay lau nước mắt. Nước mắt làm khuôn mặt thoa phấn của bà hằn hai vết dài.

Cô đến. Học sinh giạt ra nhường lối cho cô và bác bảo vệ vừa tới. Cũng như tôi, cô nhìn sững người phụ nữ và tôi. Cô nói “Có thể tôi đã hiểu. Sắp đến giờ vào lớp rồi. Chị nên về. Ta nói chuyện sau”. Cô gật đầu chào bà ta, nắm tay tôi trong khi bác bảo vệ lớn tiếng bảo học sinh giải tán.

Kết thúc buổi học. Cô đến lớp bảo tôi lên xe cô chở về. Về đến cổng nhà tôi gặp người phụ nữ đang đi ra. Bà ta gật đầu chào cô rồi nhìn tôi đăm đắm, khẽ nói “Con… con của mẹ. Hãy tha lỗi cho mẹ”. Cô nói với tôi “Vào nhà, cô cần nói chuyện với cha con. Chuyện người lớn. Con ra sau nhà nhé!”.

Hôm sau cha bảo tôi đến trường sớm cho cô gặp riêng.

“Thảo à, cô đã nói chuyện với cha con. Mới nhìn cô đã biết người ấy là mẹ ruột con. Vì sao mẹ bỏ cha ra đi không thể một lời giải thích cho con hiểu được. Chuyện hôn nhân vợ chồng hãy để tự cha mẹ con giải quyết, không ai có thể thay thế họ được. Vì đó là tình yêu, là hạnh phúc của họ, dù có liên quan đến con. Với mẹ, con đừng vội trách mẹ, dù nhìn vào ai cũng nói mẹ con đáng trách. Đời người có những uẩn khúc chỉ hiểu mà không thể giải bày con ạ. Cô tin rằng nay gặp mẹ rồi, từ nay về sau hình bóng mẹ luôn ray rứt trong trái tim con. Có thể mẹ con sẽ trở lại tìm con, hoặc không tùy hoàn cảnh. Nhưng cô tin con luôn ở trong trái tim của mẹ. Hãy gọi mẹ bằng tất cả xúc động của trái tim con, Thảo nhé!”.

Qua kỳ nghỉ hè, tôi bước vào những ngày đầu của năm lớp tám thì cha chấp nhận sự trở về của mẹ. Sự ra đi của mẹ hóa ra không như tôi nghe hàng xóm nói. Chuyện dài lắm và chứa nhiều nước mắt. Cha và mẹ đều đau khổ như nhau. Đau khổ vì cái tôi quá lớn để đánh đổi bằng mười hai năm xa cách. Mười hai năm vẫn giữ trọn lòng chung thủy cũng đủ nói lên tư cách thay cho câu chuyện dài của cha và mẹ.

Tôi giờ là một cô giáo với tình yêu học trò cô truyền cho tôi từ lúc chập chững những bước chân đầu tiên đến trường. Cứ mỗi mùa đông về mang theo cái khí lạnh se sắt tôi lại nhớ về tuổi thơ, nhớ cô, nhớ một vầng trăng yêu thương luôn tỏa sáng trong trái tim tôi.

Chia sẻ với bạn bè

Facebook Twitter Google Pinterest Tin nhắn Email
Đóng lại