Đắk Nông điện tử

Hệ thống đang tải nội dung!

Truyện ngắn: Dòng sữa chia đôi

Cập nhật: 01/11/2019 | 09:14

Tác giả: Phụng Tú Trần Xuân Thụy

Trong phòng học của thằng An, thằng Bình cầm con voi đất ngắm nghía, châm chọc “Anh An nắn con voi đẹp quá nhỉ. Anh phải nắn thêm ông An con ngồi trên lưng với điểm mười treo lộn ngược trước ngực”. Thằng An đang làm bài tập toán không tập trung suy nghĩ được vì giọng léo nhéo của thằng Bình, nó gắt “Mày có im cho tao làm bài không!”. Thằng Bình nheo một bên mắt nhìn thằng An “Làm gì mà cáu vậy? Anh làm bài bằng óc và bằng tay còn em nói bằng miệng thì có ảnh hưởng gì đâu”. Nhìn nét mặt giễu cợt và nghe giọng láu cá của thằng em hay đùa dai, thằng An cáu tiết xô ghế đứng dậy, quát lên “Đi ra ngoài! Tao bảo mày đi ra ngoài!”. Thằng Bình bất ngờ trước sự thịnh nộ của anh, nó lùi lại và chới với vì đụng chân gường phía sau. Con voi đất tuột tay rơi xuống đất gãy vòi, rụng tai. “Á…, mày làm hư con voi của tao rồi!”. Thằng An la lên thì mẹ nó xuất hiện nơi cửa phòng “Việc gì mà làm ầm lên thế?”. Miệng hỏi nhưng khi nhìn thấy hiện trạng chị thoáng hiểu. Lượm con voi đất đặt lên bàn, chị nói với thằng An “Em nó dại, thôi con nặn lại”. Chị phát vào mông thằng Bình và nắm tay nó kéo đi “Sao phá đồ học của anh? Đi ra ngoài cho anh học”.

Minh họa: Ngọc Tâm

Chị dắt tay con đi ra thì chạm mặt Thanh, chồng chị, đứng ở cửa tự bao giờ. Anh đặt một ngón tay lên môi rồi né người để chị dắt con ra. Thanh vào phòng cầm con voi đất lên xem, nói với thằng An “Con chịu khó nặn lại; thu xếp sách vở rồi đi dọn cơm với mẹ, đừng cau có như thế”. Thằng An vẫn tức tối đứng yên nhìn con voi đất trên bàn. Sự tức tối mỗi lúc một tăng. Và nó hét toáng lên “Con không nặn! Con không dọn! Con không ở nhà nữa!”.

Thằng An vùng chạy vụt ra ngoài trước sự sửng sốt của Thanh. Anh đứng bất động hồi lâu mới ý thức rõ ràng sự việc vừa xảy ra. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt. Anh dáo dát nhìn quanh rồi chụp cây thước bảng trên bàn sải chân bước…

Vợ anh giằng cây thước trong tay chồng, hấp tấp hỏi tiếp “Việc gì vậy?”. “Thằng con mất dạy! Mẹ nó để tôi trị nó một trận”. Thanh giằng lại cây thước trong tay vợ mà không được. Chị nắm tay chồng kéo ngồi xuống thềm cửa, nhỏ nhẹ nói “Từ từ đã mình, đánh con lúc này không tốt đâu. Mình nên nghe em”. Thanh nhìn vợ, lắc đầu chán nản. Anh không ngờ cơ sự đến nỗi này. Bao lâu nay anh vẫn lo cho cái tính lầm lì gắt gỏng của thằng An. Ôi cái thằng con khốn khổ! Nó nghĩ gì? Anh nắm tay vợ cảm động nói “Em tốt quá! Thật phúc cho cha con anh có em. Em thấy nó chạy đi đâu không?”. Chị chỉ tay về phía trước “Nó chạy về phía bờ sông”.

***

Sắp bữa cơm chiều ra mâm rồi chờ cha con Thanh trở về. Hồng nghĩ đến sự việc vừa xảy ra. Chưa bao giờ trong gia đình có sự lớn tiếng cãi vả giữa vợ chồng con cái. Chị luôn lèo lái cho gia đình êm ấm. Dù vậy, chị vẫn cảm nhận có một lá chắn mỏng manh trong suốt ngăn chị với thằng An. Chị có thể dùng roi vọt hay thả cho cơn giận bay ra theo lời nói với thằng Bình. Nhưng với thằng An thì không thể. Cặp mắt thế gian luôn soi mói. Thương con như nhau nhưng không thể hành xử với chúng như nhau mới thật khốn nạn cho chị. Cái quá khứ không hề mong muốn luôn ám ảnh chị để luôn nhắc nhở chị phải sống sao cho tròn với tiếng gọi mẹ của đứa trẻ…

Ngày ấy, cũng vào cuối tháng Chạp, khi thằng Bình mới hai tháng tuổi, Hồng suýt chết khi biết được chồng có con với người bạn thân nhất của chị. Một người lạ tìm đến nhà trao tận tay Thanh một bức thư. Đọc những dòng chữ lạ lẫm xiên xẹo, Thanh sửng sốt khi biết mình có thêm một đứa con trai và người mẹ đứa bé vừa được ba tháng tuổi đang trong cơn nguy kịch.

Đang trên tầng cao hạnh phúc, Hồng rơi vùn vụt xuống vực thẳm đau khổ vì bị phản bội. Từ thảng thốt bất ngờ đến ý thức được sự thật hiển nhiên qua lời xác nhận của Thanh chỉ một chốc lát đã khiến người sản phụ mới ra khỏi thời gian ở cữ nổi máu sản hậu dâng nghẹn tức thở. Kinh nghiệm dân gian qua tay những người hàng xóm đã cứu sống Hồng. Khi cơn bão lòng lắng xuống, vợ chồng Hồng đi đến nơi đã được chỉ dẫn.

Lan nằm thiêm thiếp trên gường, hai mắt nhắm nghiền, người gầy đét trong bộ đồng phục bệnh nhân. Như được linh tính mách bảo, Lan mở mắt nhìn đứa bé đang được một bé gái ôm trên tay rồi nhìn vợ chồng Hồng, miệng mấp máy như muốn nói một điều gì. Nhưng tất cả đã ngưng đọng trên đôi môi vừa hé. Đôi mắt buồn rười rượi vừa chắt ra hai giọt nước mắt chưa kịp lăn xuống mang tai thì ánh mắt vụt sáng lên rồi đờ đẫn. Hai mí mắt từ từ khép lại, đầu Lan ngã sang bên. Ánh mắt trước phút lâm chung lóe lên dù chỉ một giây thôi mà chất chứa bao nỗi niềm làm người nhìn vào phải chùng lòng trào dâng niềm thương cảm. Hồng ôm đứa bé và bỗng thấy lòng mình xốn xang một sự cảm thông. Từ đây đôi bầu vú của chị sẽ sẻ chia hai dòng sữa đều nhau cho hai đứa trẻ.

***

Thằng An giật mình khi có vật gì chạm trên vai và tiếng nói bên tai “An con!”. Nó quay lại chạm mặt cha nó đang ngồi mé bên sau lưng. Nó bật thốt lên “Cha!” rồi gục đầu vào ngực cha nó khóc tức tưởi.

Thanh ôm con trong vòng tay và cứ để mặc cho nó khóc. Chính lòng anh cũng đang dào dạt sóng xô. Anh như sống lại một thời lầm lỡ, thấy lại từng giọt nước mắt của người xưa. Người con gái đã cùng anh đi vào miền hạnh phúc ngắn ngủi… Dòng sông hiền hòa êm trôi trước mắt Thanh bỗng trở nên dữ dội cuồn cuộn sóng lừng của ngày xa xưa…

Còn hơn tháng nữa cưới vợ thì Thanh bị kẹt lại trên rẫy mì. Ngồi trong chòi giữ rẫy nhìn màn mưa trắng xóa, anh có cảm giác như cả rẫy mì đang ở dưới một thác nước. Khi mưa đã nhẹ hạt Thanh vội vã ra về, nhưng khúc sông cắt ngang đường về nước cuồn cuộn chảy xiết không thể lội qua. Thôi thì bám lại chờ nước rút. Cùng hoàn cảnh như Thanh, cô bạn ở rẫy bên cạnh cũng bị kẹt lại. Chòi giữ rẫy của cô bị sập nên phải qua ở nhờ bên chòi của Thanh.

Rồi mưa lại đến, lại tạnh. Cứ thế dằng dai lúc mạnh lúc yếu đến bảy ngày. Giữa cảnh rẫy rừng mưa gió vắng tiếng người, hoàn cảnh ngẫu nhiên cứ như là tạo hóa sắp đặt sẵn cho hai kẻ phàm tục chứ không phải thánh tiên. Một thoáng ân hận của cả hai cũng chỉ là đám bọt nước dưới những cơn sóng tình của dòng sông tuổi trẻ…

Và trước ngày cưới. Trên bến sông ấy…

Lan khóc mùi mẫn. Thanh ôm Lan trong vòng tay. Vòng ôm thật chặt mà lòng Thanh rối bời. “Lan ơi! Anh thật khốn nạn đã làm khổ em. Anh biết làm sao bây giờ?”. Lan đẩy Thanh ra, giọng đầy nước mắt “Anh hãy đi về làm tròn bổn phận của mình. Hồng cũng là phụ nữ. Anh đừng làm khổ cả ba người”. Lan vùng dậy chạy đi trước sự yếu đuối của Thanh khi giơ lên cánh tay chới với như kẻ sắp chết chìm lắp bắp gọi “Lan…Lan…”.

- Cha ơi! Cha tha lỗi cho con. Con hứa sẽ không bao giờ dám nữa.

Thanh choàng tỉnh khỏi giấc mê mụ mị. Anh nâng thằng An đứng dậy phủi bụi đất bám vào quần nó, nói “Mình về nhà thôi con”. Thằng An sung sướng cảm nhận cử chỉ yêu thương và lời nói êm dịu của cha. Nó cứ tưởng sẽ bị cha đánh, la mắng. Bỗng dưng trong lòng nó phát sinh một tình cảm mới lạ làm nó phấn chấn. Nó thấy cần phải nói ngay với cha nó chứ không thể để trong lòng. Nó nói “Cha ơi! Con sẽ dịu dàng với mẹ và hòa thuận với em để cha vui lòng”. Thanh ngây ra nhìn con. Cái thằng con thường ngày lầm lì cáu bẳn, nó nói gì? Và khi hiểu ra, anh ôm đầu đứa con ghì vào ngực mình sung sướng.

Hai cha con nắm tay nhau đi về. Về mái nhà có người phụ nữ sẻ chia dòng sữa của mình nuôi lớn một hình hài…

Chia sẻ với bạn bè

Facebook Twitter Google Pinterest Tin nhắn Email
Đóng lại