Báo Đắk Nông điện tử

Hệ thống đang tải nội dung!

img

Truyện ngắn: Biên giới những ngày giáp Tết

Cập nhật: 08/01/2021 | 08:44

Tác giả: Đỗ Xuân Thu

Đêm biên giới, gió bấc thổi vù vù. Rừng âm u. Màn đêm đen đặc quánh như có thể xắn ra từng khối được. Mưa phùn lạnh cóng. Rét tái tê. Cơ thể hở ra chỗ nào là chỗ đó có cảm giác như bị kim đâm. Buốt thon thót, binh nhất Khánh lặng lẽ bám theo đồng đội. Đêm nay, tổ tuần tra của anh có nhiệm vụ canh gác từ điểm cao 567 đến bờ sông. Đoạn này vừa có đường mòn, lối mở lại vừa có sông. Vì vậy, nó khá thuận tiện cho việc đi lại giữa hai nước.

Minh họa: Ngọc Tâm

“Bám sát nhau vào nhé. Chú ý giữ đúng khoảng cách. Quan sát, phát hiện kịp thời. Không để lọt một đối tượng nào qua đường biên đấy. Các đồng chí rõ chưa?”. Huy, tổ trưởng trước lúc đi tuần đã nhắc Khánh và Toàn. Hai chiến sĩ nai nịt gọn gàng, súng ống sẵn sàng đứng nghiêm cùng đáp: “Rõ!”.

Ba người rời đồn nhằm hướng bờ sông lặng lẽ đi trong đêm. Từ đó, họ tiếp tục phải men theo bìa rừng, trèo lên núi đá tới điểm cao 567. Sau đó, lại quay trở lại phía sông. Trên đoạn đường đó còn có ba chốt gác khác, nhiệm vụ của tổ tuần tra của Khánh là cùng các chốt này quản chặt đường biên. Anh em ở chốt gác thì gác cố định, bảo đảm an ninh hai phía, mỗi phía hai chục mét. Tổ của Khánh thì cơ động dọc tuyến. Họ vừa làm nhiệm vụ tuần tra giữ sạch khoảng cách giữa các chốt, giúp các chốt phát hiện ngăn chặn kẻ xâm nhập biên giới vừa đồng thời đôn đốc, kiểm tra các chốt. Tất cả phải phối hợp nhịp nhàng, hiệp đồng tác chiến thuần thục theo phương án khi có tình huống xảy ra.

Bờ sông hun hút gió. Mùa này nước cạn. Đá ngầm và bãi cát nổi lên giữa sông. Ban ngày nhìn rất rõ. Cả bờ bên kia nữa. Lòng sông như hẹp lại. Người hai bên có thể lội sông sang với nhau được. Bên kia là nước bạn. Thế nên, đoạn sông này là chỗ để người ta lén lút vượt biên. Khi bộ đội biên phòng làm chặt thì những người này chuyển hoạt động từ ban ngày sang ban đêm. Đến khi ban đêm cũng bị quản chặt thì họ tạm bỏ sông chuyển lên mở lối đường rừng. Đơn vị của Khánh lại phải căng mình ra giữ cả sông lẫn rừng. Mấy trăm mét đường biên giới lúc nào cũng nóng. Đặc biệt, những ngày cuối năm này, dịch Covid chưa qua thì buôn lậu đã tới nên vừa ngăn dịch xâm nhập, vừa cản chống buôn lậu. Càng gần tết, biên cương càng nóng hơn, mặc dù thời tiết thì càng ngày càng rét.

Dừng chân thắt lại dây giày, Khánh lóng nga lóng ngóng. Ban nãy, đã buộc thít rất cẩn thận, vậy mà, Khánh vừa vấp vào hòn đá ven núi nó đã lại lỏng ra rồi. Trời tối quá chẳng nhìn thấy gì. Vừa giữ khoảng cách bám theo anh Huy vừa phải căng mắt ra quan sát xung quanh, còn mắt đâu mà để ý tới hòn đá. Mà cái cậu Toàn đêm nay sao lại đi nhanh vậy? Nó dẫn đầu, anh Huy ở giữa, mình khóa đuôi. Biết là phải giữ khoảng cách rồi nhưng thấy người ta đi chậm thì cũng phải điều chỉnh tốc độ chứ. Nhanh chưa chắc đã tốt đâu nha. Bỏ sót, để lọt mục tiêu thì nhanh để làm gì?... Quê Khánh ở dưới xuôi, vào bộ đội, huấn luyện xong, anh được điều động bổ sung lên một đồn biên phòng ở biên giới. Điều này đúng nguyện vọng của anh. Khánh vốn thích khám phá những vùng đất mới. Đọc sách báo, xem ti vi thấy biên cương điệp trùng núi rừng, bao điều mới lạ, anh cứ háo hức được một lần đặt chân tới. Được cưỡi ngựa như các chiến sĩ biên phòng tuần tra biên cương, ngắm nhìn các cô gái dân tộc thấp thoáng bên nếp nhà sàn cheo leo ở vách núi thì còn gì bằng. Cầu được ước thấy. Vào quân ngũ anh trở thành lính biên phòng thực thụ. Thế nhưng, chưa được cưỡi ngựa tuần ra, chưa kịp lãng mạn, Khánh đã nếm trải bao gian lao vất vả rồi. Nhịp sống đơn vị mới cuốn hút anh. Đại dịch Covid - 19 đã lôi cả đơn vị anh vào cuộc. Rải quân ra canh trực đường biên. Ăn núi, ngủ rừng, thức đêm thức hôm gác không cho người nhập lậu về nước. Phải ngăn chặn nguồn lây từ biên giới. Khóa chặt cửa khẩu. Chặn kín đường mòn, lối mở. Hàng ngày, Khánh và đồng đội phải tiếp xúc đầu tiên, trước hết với những người này. Bên Trung Quốc bùng phát dịch, họ dạt sang bên ta. Trong số đó có cả bà con mình đi làm ăn chui chạy về. Một số kẻ cầm đầu các đường dây vượt biên được dịp làm ăn. Nguy hiểm luôn rình rập.

Chưa hết đại dịch Covid - 19 thì lại buôn lậu. Cuối năm, tết sắp đến, tình hình buôn lậu càng nóng lên. Đơn vị Khánh vừa ngăn chặn dịch lại vừa phải đấu tranh phòng chống buôn lậu. Cả đơn vị căng ra. Ngày đêm phân nhau canh trực chẳng lúc nào ngơi nghỉ.

Không biết giờ này Trang đang làm gì? Có phải làm ca đêm đêm nay không em? Chắc là có nhỉ? Dịch Covid – 19 đang được kiểm soát, công ty có việc làm rồi chứ? Nghỉ tránh dịch mãi cũng chán, phải không em? Đi làm cho khuây khỏa, thêm thu nhập, không thì căng lắm. Trên này không có sóng điện thoại nên chúng mình chẳng a lô, nhắn tin được cho nhau. Mươi, mười lăm ngày anh mới được xuống núi, ra phố một lần. Lúc đó, mới có điện thoại để liên lạc. Nhớ lắm. Tết đến nơi rồi. Tết đầu tiên trong quân ngũ, lại xa nhà nữa, chắc là sẽ nhớ em nhiều lắm. Nhưng mà yên tâm đi. Anh sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ canh giữ bình yên cho Tổ quốc, cho em. Tự hào không nào? Ước gì gửi được món quà gì cho e nhỉ?.. Đang vẩn vơ nghĩ vậy thì Huy đứng lù lù trước mặt. “Chú ý. Có bóng người từ bên kia”. Anh thì thào nói vào tai Khánh. Toàn cũng quay lại. Cả ba chụm đầu vào nhau. Khánh căng mắt nhìn theo hướng tay của Huy. Anh chẳng thấy gì cả. Huy chỉ tay một lần nữa thì thầm: “Sau mô đá ven núi đó. Hình như mấy người thì phải?”. Mãi sau, Khánh với Toàn mới nhận ra. Công nhận anh Huy lính cựu có khác. Chả thế sao làm được tiểu đội trưởng? Theo phương án, họ tản ra mật phục. Toàn bò về chốt gần đó thông báo phối hợp. Huy ém mình sau gốc cây to. Khánh ẩn vào bụi rậm phía bên kia lối mở. Nhất cử nhất động của toán người lạ đã lọt trong tầm mắt của họ. Đêm tĩnh mịch lạ thường. Thi thoảng có tiếng thú ăn đêm kêu lạc lõng.

Mấy bóng đen dịch chuyển. Chúng bám nhau lò dò. Chờ cho cả bọn lọt vào tầm kiểm soát, Huy khẽ hô khẩu lệnh: “Xuân sang”. Không thấy phản ứng gì, anh nhắc lại lần nữa. Mấy bóng đen dừng lại cảnh giác. Biết chắc không phải đồng đội, Huy quát to: “Đứng lại. Các anh đã bị bắt!”. Vừa nói, anh vừa lao ra. Từ bụi rậm, Khánh cũng chạy vụt tới. Cả bọn người lạ đứng sững lại. Rồi bất ngờ cùng chạy tán loạn một người một hướng. Huy, Khánh quét đèn pin đuổi theo. Vừa lúc, Toàn cùng các chiến sĩ ở chốt đoạn này cũng ập tới. Đèn pin quét loang loáng. Bằng những thế võ, chỉ một lúc sau, số người lạ đã bị bắt toàn bộ.  Họ được đưa về chốt để xét hỏi.

“Các anh vận chuyển hàng và vượt biên trái phép. Chúng tôi yêu cầu các anh khai báo trung thực”. Huy lên tiếng. “Dạ. Thưa chỉ huy. Chúng em không phải người buôn lậu. Chúng em đi làm thuê bên kia nhưng dịch Covid -19 nên phải trốn về. Mong các anh tạo điều kiện cho chúng em về quê kịp tết ạ”. Mấy người xì xào nói. Kiểm tra giấy tờ tùy thân, không ai có bất cứ một loại giấy nào. Khám xét nhanh túi xách và ba lô của họ chỉ thấy mấy bộ quần áo cũ. Ai nấy đều run cầm cập. Phần vì rét, phần vì sợ. Ai cũng bịt khẩu trang, đội mũ tùm hụp nên rất khó đoán tuổi. Tuy vậy, nghe giọng nói của họ thì thấy tất cả đều còn trẻ. Đặc biệt có một giọng nói Khánh nghe quen quen. Hoàn tất các thủ tục thì trời vừa sáng. Ai nấy đều mệt nhoài. Cái đói cái rét được dịp trỗi dậy.

Huy giải thích việc cách ly phòng dịch Covid – 19 cho số người lạ. Sau đó, họ được đưa về đồn để bàn giao cho cơ sở y tế thực hiện cách ly. Khánh trực tiếp đưa họ đi. Anh đến gần người có giọng nói quen nhìn thẳng vào mặt anh này. “Anh Khải! Phải anh Khải không?”, Khánh reo lên. Người có tên Khải cũng trố mắt nhìn Khánh: “Khánh. Đúng Khánh rồi!”. Cả hai định chạy lại ôm nhau nhưng kịp nhớ ra Covid - 19 nên đành đứng cách nhau mấy mét và cùng bỏ khẩu trang ra để nhìn nhau cho rõ. Đúng là Khải, anh của Trang, người yêu của Khánh thật. Họ gặp nhau trong một cảnh thật trớ trêu.

Qua câu chuyện, Khánh được biết Khải đã nghe bạn bè rủ rê vượt biên sang biên kia đã được gần tháng nay. Sang đó để làm thuê, nghe bảo dễ sống lắm. Tuy nhiên, đại dịch Covid – 19 nên các công ty, cơ sở sản xuất đều bị đình trệ. Họ không thuê mướn lao động nữa. Số người Việt Nam sang vất vưởng nay đây mai đó, sống chui lủi nước người. Sau đó, họ lại tìm cách rủ nhau trốn về. Trong số người này có người ở địa phương đây nên họ biết lối đi. Khải theo họ. May mà về được nước mình. Khánh nghe Khải giãi bày đã động viên anh của người yêu mình như vậy. “Anh cố gắng cách ly mười bốn ngày, em sẽ xuống phố điện về báo cho gia đình biết khỏi lo. Đồng thời, hoàn tất các loại giấy tờ tùy thân cho anh. Anh thế này là còn may hơn bao người khác đấy. Nhiều cô gái không thể nào trốn về được đâu. Cả số đàn ông nữa. Không đâu bằng nước mình anh ạ”. “Chú nói phải - Khải đáp - Sau đận này, tết xong, anh sẽ tìm việc ở quê. Chú yên tâm đi”.

Bàn giao số người này cho cơ sở y tế xong, Khánh khoác súng trở lại đồn. Đi dọc đường biên giữa tháng Chạp, mặc dù cả đêm qua mất ngủ nhưng gặp được người thân nên Khánh vui lắm. Anh ấy đã an toàn trở về. Trang và cả nhà sẽ mừng phải biết. Cách ly xong mười bốn ngày thì cũng vừa giáp tết. Cầu mong cho anh ấy âm tính với Covid – 19 để kịp về sum họp ăn tết với gia đình. Thể nào câu chuyện mình “bắt” anh ấy đêm qua sẽ rất xôm cho mà xem. Trang sẽ thú vị lắm đấy. Ước gì em lên thăm anh lúc này nhỉ? Một dải biên cương các loại cây đang đâm chồi, nảy lộc, đơm nụ chuẩn bị khai hoa kia kìa. Ống nhòm đây, em nhìn xa nữa hơn xem. Đẹp chưa?

Khánh vừa đi vừa ngắm cảnh và nghĩ vậy. Tết đầu tiên trong quân ngũ, nơi biên cương, lòng dạ Khánh lâng lâng. Đúng là mùa xuân đang về thật rồi!

Chia sẻ với bạn bè

Facebook Twitter Google Pinterest Tin nhắn Email
Đóng lại