Báo Đắk Nông điện tử

Hệ thống đang tải nội dung!

img

Sách và cuộc sống: Giá ngày tháng ấy có người hiểu tôi…

Cập nhật: 08/01/2021 | 08:45

Trở lại sau 4 năm với đề tài trầm cảm, Lê Nguyễn Nhật Linh mở ra một thế giới dữ dội cảm xúc và sống động qua từng câu chữ trong cuốn sách “Giá ngày tháng ấy có người hiểu tôi...” do NXB Trẻ phát hành.

Bìa cuốn sách

“Giá ngày tháng ấy có người hiểu tôi...” là cuốn sách dày đặc những tâm trạng sâu kín muốn che giấu của con người; trong đó có sự u uất, sự tuyệt vọng, sự gục ngã, sự dồn tận của cô độc. Song không như một cuốn sách tâm lý thuần túy, Lê Nguyễn Nhật Linh đã đưa vào đó nhiều góc nhìn văn chương để câu chuyện nhẹ nhàng hơn, mở ra những lối thoát đầy nhân văn. Những biến cố giống như giông tố, có người chống chọi bám rễ, có người bị bật gốc ngã đổ, chúng ta không mặc áo của người khác để thấu hiểu, rộng hay chật, dễ thở hay ngạt thắt. Đó chắc chắn là một thế giới ngổn ngang rất khác tưởng tượng hoặc cũng có thể ngăn nắp bất thường, mà chúng ta không hình dung nổi nếu chỉ đứng ngoài phán xét đoán mò, dù tò mò đến mấy.

“Giá ngày tháng ấy có người hiểu tôi…” đưa người đọc chầm chậm bước vào không gian mà cô ấy khóc òa khi bị bỏ rơi, anh ấy nhẫn nhục nắm chặt những ngón tay vì thất nghiệp, ai đó ám ảnh bởi những câu chuyện yêu thương vừa đổ gãy. Ai đó thất vọng gục ngã trong những thất bại sai trái, ai đó có một vết bầm trong tâm lý từ thuở ấu thơ. Ai đó trốn chui lủi thủi sau những trận đánh đập bạo hành giữa gia đình của họ. Ai đó nức nở vì một người thân đã qua đời... Những người đó đều có một thế giới riêng, nhưng họ đều nhìn đời bằng đôi mắt cô độc.

Hiểu người khác, suy cho cùng cũng là để hiểu chính mình. Hiểu mình hơn, để cảm thông hơn, với ai đó, có cuộc đời đen trắng, hoàn cảnh trải nghiệm, công việc sự nghiệp, kết cục tình cảm... không giống chúng ta. Hiểu để không một ai phải nói âm thầm khi đã rất tuyệt vọng và cô độc: “Giá ngày tháng ấy, có người hiểu tôi” nhưng chúng ta bỏ qua họ như mây trôi gió thoảng. Hiểu để chúng ta không phải tiếc nuối đau khổ, vì mất đi một ai khi họ trầm cảm mà mình vô tâm, đừng đứng giữa một đám tang mới muộn màng cầu nguyện trong sự day dứt: “Giá mà người đó vẫn còn sống, như ngày hôm qua!”.

Bình Minh (g/t)

Chia sẻ với bạn bè

Facebook Twitter Google Pinterest Tin nhắn Email
Đóng lại